ngọc bội thái tử gia

Thái độ nghi ngờ quá mức rõ ràng, Hàn Kính cầm lấy chén trà, hơi nhíu mày, không nói gì thêm. Hàn Chập ở phía đối diện cũng đang nhìn ông, đôi mắt lạnh lẽo kia không hề có chút lửa giận, nhưng ông không phải người ngoài, có thể nhìn thấu. Tổ tôn hai người giằng co hồi lâu, Hàn Kính thu hồi ánh mắt, cúi đầu uống trà. Danh sách tổng hợp top truyện chữ hay nhất thể loại Gia Đấu. Web đọc truyện chữ tải nhanh, được cập nhật mới và sớm nhất. Thế Tử Gia Sủng Thê Hằng Ngày Chương 70: Đại kết cục. 1 năm. Chương 69: Kết cục 6 Ngọc Bội Thái Tử Gia Chương 29: Cán cân nghiêng. 1 năm. Sáng tác: Nhạc sĩ Hoàng Việt Trình bày: Nghệ sĩ Ngọc Ánh Ca khúc là yêu cầu của thính giả Nguyễn Như Thọ (Nghệ An) Anh Thơ Ca khúc là yêu cầu của thính giả Trần Gia Thái (Kiến Xương, Thái Bình) Xem thêm Thu gọn. Vàm cỏ đông. 12/10/2020. Sáng tác: Nhạc sĩ Trương Quang Lục Thể loại: Ngôn Tình, Gia Đấu, Cổ Đại, Khác, Sủng; Tác giả: Chương 4 Thái tử . Chương 5 Cáo trạng . Chương 6 Thúc cháu Ngọc Bội Thái Tử Gia . Cửu Nguyệt Lưu Hỏa. 19185 View Ngọc Bội Thái Tử Gia. Ta Làm Kế Mẫu Của Chồng Trước. Tham Kiến Cửu Thúc. Cẩm Y Sát. Lời Đồn. Truyện Ngôn Tình hay . 2. Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt) Quẫn Quẫn Hữu Yêu 5. Film Rencontre Avec Joe Black Streaming. Edit Niệm phu nhân Beta Cải Trắng Chương 1 Thiên kim trở về Kiến Hưng năm 20, vừa qua giữa tháng, bầu không khí tết đã không còn nữa. Mọi người mọi nhà hết tết, bắt đầu một năm sinh nhai mới. Những người làm công cho giới phú hào cũng dần gói ghém về thăm quê. Trường Hưng Hầu Phủ. Nha hoàn đầu chải hai búi tóc, vận áo dài hồng đào điểm thêm hoa văn như ý, tầng váy xếp lớp màu chàm xanh, khéo léo vén rèm lên. Nàng vừa nói cười với mọi người, trên mặt ý cười còn chưa tản đi, nhìn thấy gương mặt người vừa đến thì nụ cười cứng lại. Nhưng mà người lăn lộn trong trạch đấu như Thu Diệp chẳng mấy chốc mà che lấp đi cảm xúc của bản thân mình, vừa ân cần lại hiền hòa đón người vào trong. “Ngũ tiểu thư, người đến sớm rồi. Bên ngoài lạnh lắm, mau vào trong đi” Sở Cẩm Dao nghe cũng không vào ngay, nhìn cách hành lễ rồi vụng về học lại đáp lễ cho Thu Diệp rồi mới nâng người dậy. “Chào Thu Diệp tỷ tỷ, mẫu thân đã dậy chưa?” Sở Cẩm Dao nói cho cùng vẫn là một tiểu thư, cho dù Thu Diệp có là thiếp thân đại nha hoàn bên cạnh Trường Hưng Hầu gia Triệu phu nhân đi chăng nữa thì cũng không cần khách khí đến như này. Gật đầu một cái tỏ ý chào, đã là rất tốt rồi. Nhưng Sở Cẩm Dao thật sự không biết. Cho dù nàng biết được, cũng không phân biệt khi nào cần gật đầu, khi nào lại phải vấn an. Những điều căn bản nằm lòng mà tiểu thư hậu trạch nào cũng rành rõ, đối với Sở Cẩm Dao mà nói lại là quá khó khăn. Ban đầu Sở Cẩm Dao phải là Tứ tiểu thư mới phải. Trường Hưng Hầu Phủ chính thất Triệu phu nhân có hai nữ nhi. Nhưng vận mệnh của nàng cũng thật long đong, vừa ra đời đã gặp phải quân Mông Cổ đánh đuổi đến. Triệu phu nhân ở ngoài sinh nàng, trong lúc loạn lạc đã bế nhầm con người khác hồi phủ, đặt tên là Sở Cẩm Diệu. Mấy ngày trước tìm được Sở Cẩm Dao, còn Sở Cẩm Diệu đã ở trong phủ hơn mười ba năm. Mẫu thân, vú già, thậm chí tổ mẫu Sở gia cũng có tình cảm sâu nặng với nàng ta, không đành lòng để đứa con gái mình nuôi mười ba năm trở về gia đình nhà nông. Vì vậy cả hai tiểu thư đều ở lại phủ. Sở Cẩm Diệu tiếp tục làm Tứ tiểu thư. Sở Cẩm Dao liền theo thứ tự xếp sau Sở Cẩm Diệu, trở thành Ngũ tiểu thư. Sở Cẩm Dao là được hộ nông kia nuôi lớn, mấy lễ nghi chốn hầu môn này thật không hiểu đầu đuôi ra sao cả. Nàng sợ người khác chê cười, đều là phải vụng về học cách người khác lễ nghi nói chuyện, sau đó tự mình bắt chước theo. Cứ như vậy, trong tình huống mò mẫm phạm phải rất nhiều sai lầm. Giống như lần vấn an này vậy. Thu Diệp nhận Sở Cẩm Dao đại lễ thì đáp lại nàng, rồi nghênh đón nàng vào bên trong. Rèm lông chồn nặng nề vừa thả xuống, cách đi một lớp gió lạnh ngoài hiên, chính đường bên trong nhiệt độ mới ấm áp lên một chút. Không còn từng đợt hơi lạnh phả vào nữa. Thu Diệp thở dài một hơi, mới tiếp lời. “Hôm nay gió lớn quá, nếu như mở rèm lâu chúng ta chịu lạnh thì không sao cả, nhưng để phu nhân cảm lạnh mới là chuyện lớn” Sở Cẩm Dao không ngờ tới, vội vàng nói. “Ta không cố ý, thật không ngờ đến…” “Ngũ tiểu thư không cần nói vậy đâu, người là chủ tử, ngàn vạn sai cũng là chúng nô tỳ phục vụ không tốt thôi” Đoạn nói, sắc mặt Thu Diệp trở nên nghiêm túc. Đảo mắt nhìn về phía hai nha hoàn đi theo phía sau Sở Cẩm Dao. “Hai nha hoàn các ngươi, Ngũ tiểu thư mới trở về, hai người các ngươi cũng mới quay về hay sao? Còn sơ sẩy như vậy coi chừng da các ngươi!” Hai nha hoàn Đinh Hương và Sơn Trà sau lưng vội vã nhận lỗi, Thu Diệp mắng vài câu sắc mặt mới hòa hoãn lại. “Được rồi, biết sai sau này sửa đổi là được. Các ngươi hầu hạ cần chú ý nhiều hơn.” Sở Cẩm Dao nghe ra mới rõ ràng mình làm việc sơ ý, Thu Diệp mắng nàng không được nên mới cố tình đi mắng hai nha hoàn theo nàng đấy thôi. Sở Cẩm Dao trong lòng áy náy, khi không lại liên lụy người khác. Nếu như nàng làm tốt một chút, làm sao lại để người khác nghe mắng thay nàng? Thật ra, Sở Cẩm Dao nghĩ như vậy là do hoàn cảnh sống của nàng lúc trước. Trong nhà hầu môn, mấy vị tiểu thư chưa xuất giá ai mà không phải thiên kim ngọc diệp. Nếu như có một hai lần phạm sai lầm thì hình thức cấm túc chép phạt là hình thức cao nhất rồi. Tất cả các hình phạt đau đớn về thể xác đều là người dưới lãnh lấy. Ai bảo khi chủ tử nghĩ không ra, các người làm nô tỳ lại không nhắc nhở? Huống hồ Đinh Hương và Sơn Trà lần này cũng chẳng chịu hàm oan. Sở Cẩm Dao vừa được tìm thấy, nàng chẳng hiểu thế nào là lễ tiết vấn an. Đinh Hương cùng những người khác còn không hiểu hay sao? Phàm nếu trước khi ra cửa nhắc nhở một ít, cũng không thành cái dạng này. Nhưng mà Đinh Hương là người trầm tính, ít nói ít cười, không bao giờ nhiều lời một câu. Còn Sơn Trà lại có thói hấp tấp, không nghĩ nhiều, tất yếu cũng chẳng thay chủ tử nghĩ mấy chuyện này. Trong lòng Thu Diệp thở dài, nhưng có thể làm được cũng chỉ dừng ở chỉ điểm một hai, đã xem như có cảm động tiểu thư Hầu phủ lưu lạc vào nhà nông bần hàn, mới chịu nói mấy lời này. Nhiều hơn nữa, một chuyện Thu Diệp cũng chẳng buồn lưu tâm. Trong hào môn thế gia, mọi thứ bạc tình bạc nghĩa như thế đấy. Trương ma ma ở phòng chính ra ngoài, không vừa ý liền hỏi “Vừa rồi ai mở màn, phu nhân vừa tỉnh trên người còn có mồ hôi. Nếu làm phu nhân cảm lạnh các ngươi có gánh nổi không?” Thu Diệp cúi đầu nhận tội, Sở Cẩm Dao bị hù dọa, nhanh chóng nói “Không liên quan đến Thu Diệp, là ta lúc tiến vào sơ ý mở ra” Trương ma ma chưa từng thấy mấy vị tiểu thư cành vàng lá ngọc tự động nhận sai bao giờ, thường ngày mấy vị cô nương ai mà không để người bên cạnh nhận tội thay, sẽ không bao giờ tự động cúi đầu nhận lỗi sai của mình. Nghiêng đầu một cái là có người dưới chịu tội thay. Huống chi trong tình huống này Sở Cẩm Dao còn tự động nhận sai, Trương ma ma không thể phát tác được, cho dù bà là nha hoàn hồi môn của phu nhân đi nữa vẫn cứ là nô. Sao có thể nói chủ tử một câu không phải? Trương ma ma đành thay đổi sắc mặt, tươi cười đối đáp. “Thì ra là Ngũ tiểu thư đến, Ngũ tiểu thư đến thỉnh an thật sớm, phu nhân vẫn còn đang trang điểm chưa xong. Mời vào đi” Sở Cẩm Dao cảm ơn Trương ma ma, rồi nhẹ tay nhẹ chân đi đến phòng chính phía tây. Trương ma ma nghiêng người để Sở Cẩm Dao đi trước, sau đó mới nhanh nhẹn bước theo. Bà nhìn thấy động tác cố gắng nhẹ nhàng của Sở Cẩm Dao, trong lòng vậy mà phức tạp rối mù. Sở Cẩm Dao thật sự là đích nữ nhà này, là thiên chi kiều nữ bước ra từ trong bụng phu nhân, nào cần phải khách khí cùng cẩn thận như vậy? Nếu như là Tứ tiểu thư tới thì chắc hẳn nàng ta đã cao giọng nói chuyện, vừa nói vừa cười, lập tức chạy tới phòng chính rồi nhào vào trong ngực phu nhân. Đâu cần quan tâm phu nhân có đang trang điểm hay bối tóc gì đâu. Đổi thành thân sinh, lại như vậy mà cẩn thận. Trương ma ma âm thầm thở dài, ai có thể nghĩ được chuyện mà ngay cả trong kịch cũng chẳng dám viết đang phát sinh ở vọng tộc nhất đẳng Thái Nguyên – Trường Hưng Hầu Phủ đây? Kiến Hưng năm 19, cũng là tầm tháng mười năm ngoái. Trong viện phu nhân có bà tử nọ, uống rượu nói chuyện hồ đồ, bắt đầu khoác lác với mấy bà vú già trong phủ. Nói mình già đời, cái gì cũng biết, ngay cả chuyện Tứ tiểu thư không phải là thân sinh của phu nhân cũng biết. Mấy ma ma nghe xong nghĩ là bà tử đang nói khoác, Tứ tiểu thư là ai? Chính là nữ nhi của chính thất Triệu phu nhân. Ngày thường được bà cưng chiều trong lòng bàn tay, làm sao không phải là thân sinh? Nếu là ngày thường, mấy bà tử nói mộng thì người qua đường cũng nghe vui đó rồi cho qua. Nhưng mà người hầu đã trải qua chuyện đó, từng người từng người nghe được câu này xong thì bẩm báo Trường Hưng Hầu Gia. Trường Hưng Hầu Gia nghe xong thì phẫn nộ, tùy ý nói xấu sau lưng chủ tử đã là trọng tội, vậy mà mấy bà tử này còn thiêu dệt như vậy là có ý gì? Bà tử này liền sợ hãi, quỳ trên mặt đất đem hết mọi chuyện năm đó một chín một mười nói hết thảy ra. Trường Hưng Hầu vốn là không tin tưởng, nhưng mà nghe bà tử nói có đầu có đuôi thì lại chần chừ. Cuối cùng, vì để diệt trừ hậu họa về sau, phái người đi điều tra làm rõ chuyện năm xưa. Để cho nữ nhi của mình một công đạo. Kết quả vậy mà biết được, Tứ tiểu thư được sủng ái nhất Hầu phủ lại chẳng phải là nữ nhi của hắn. Năm đó khi Triệu phu nhân mang thai, là vào thời điểm quân Mông Cổ đánh tới phía nam, muốn đánh tới tận kinh đô. Phía Bắc suýt nữa thì thất thủ, Sơn Tây gặp nạn lớn hơn. Rất nhiều nơi đều là bị quân Mông giết người phóng hỏa, cướp sạch không còn một mống, Thái Nguyên cũng không ngoại lệ. Trường Hưng Hầu Phủ khi ấy là vọng tộc bậc nhất Thái Nguyên, cũng trở thành mục tiêu của quân man di kia. Lúc ấy Trường Hưng Hầu mang quân ra bên ngoài, nhất thời không chú ý được vẹn toàn bên trong, Hầu phủ còn mấy vị tiểu thư phu nhân chỉ có thể chạy về phía nam chạy trốn. Cũng may mà Trường Hưng Hầu nhanh chóng đem quân lấy lại Thái Nguyên, tứ tán gia quyến mới có thể hồi gia. Mà Hầu gia Triệu phu nhân bị động thai, trên đường chạy về phía nam cứ vậy mà sinh non. Trên đường chạy trốn mọi chuyện đều giản lược, tính mạng còn không giữ được đừng nói đến hoàn cảnh tốt đẹp. Triệu phu nhân chỉ có thể ngủ tạm nhà nông phụ, dùng trang sức châu báu làm thù lao, khó khăn mà sinh ra hài tử. Lúc ấy nhà kia nông hộ cũng vừa sinh hài tử, vì vậy mà ở trong nhà không chạy theo mấy thôn dân kia. Triệu phu nhân bình an sinh xong, nông phụ cho hài tử sữa thì mang theo hồi môn rời đi. Mấy ngày sau, đợi phu quân đến thì tốt rồi. Triệu phu nhân từ cõi chết trở về Hầu phủ, với nữ nhi đồng sinh cộng tử của mình càng ra sức sủng ái. Triệu phu nhân sinh được một nam hai nữ, theo vai vế mà xếp có Đại tiểu thư, Nhị công tử và Tứ tiểu thư. Trong khi chạy đi đại tiểu thư đã cùng tổ mẫu chạy đi, bên người chỉ có ma ma Trương và nữ nhi Tứ tiểu thư. Sau khi hồi phủ, Tứ tiểu thư được lấy tên Diệu, chữ lót là Cẩm, nhận hết sủng ái yêu thương trong nhà. Đối với người nữ nhi bên ngoài sinh ra, chịu đủ khổ cực, Trường Hưng Hầu cũng hết mực thương yêu. Vậy mà bây giờ đủ mọi dấu hiệu nói cho hắn biết. Sở Cẩm Diệu có khả năng không phải là nữ nhi của hắn! Hắn chân chính nữ nhi tại hỏa binh năm ấy, đã bị hộ nông gia kia vụng trộm đổi đi. Trường Hưng Hầu nghe xong tin này liền nổi giận, lập tức không ngừng tra xét mấy năm. Trường Hưng Hầu phẫn nộ, thẩm vấn người dưới mấy ngày cùng mấy bà tử không ngừng thì bà tử nhận tội. Vốn dĩ bà cũng là ma ma hồi môn của Trương phu nhân uống rượu nên nói lỡ lời. Trương ma ma năm đó cũng có nghi ngờ, nhưng loại chuyện này khó mà nói bậy, bà vẫn là chôn thật sâu dưới đáy lòng, về sau không ngờ bà tử này lại nói ra, không may để cho Trường Hưng Hầu nghe được. Trường Hưng Hầu không nói chẳng rành im hơi lặng tiếng mấy ngày, không kinh động Triệu phu nhân. Cũng không đả động gì cho Sở Lão phu nhân. Mà là âm thầm tìm mấy bà đỡ năm đó, chờ bà mụ đi rồi, quyết định một lát rồi cũng đón cốt nhục nữ nhi trở về. Huyết mạch của hắn không thể lưu lạc, cho dù là nữ nhi đi nữa. Trường Hưng Hầu thuận miệng nói một cái cớ, mới vừa hết năm đã rời phủ. Lúc ấy Triệu phu nhân còn oán trách hắn tháng giêng chưa qua đã muốn ra ngoài. Trường Hưng Hầu cũng không nói với Triệu phu nhân, một đường chạy về phía Nam, ở Sơn Tây trong một thôn nhỏ tìm được Sở Cẩm Dao. Lúc ấy Sở Cẩm Dao, gọi là Tô Dao. Tô Dao ngày đó dậy rất sớm, theo lệ thường ra ngoài kiếm củi đốt. Đến khi nàng cõng một gánh củi lớn trở về, quay đầu nhìn thấy đã thấy nam tử đứng cách đó không xa. Khí thế uy nghiêm, toàn thân quý khí, trầm mặc nhìn chằm chằm nàng. “Vị bá phụ này, ngài muốn tìm ai?” Trường Hưng Hầu không nói, bình tĩnh ngắm nhìn thật lâu, rồi ngẩng đầu nhìn trời cao nhẹ thở dài. Trước mắt này là một vị cô nương mười ba tuổi, bởi vì quanh năm làm nông. Cao hơn nhiều mấy cô nương trong Trường Hưng Hầu Phủ. Nhưng nàng thật gầy, làn da cũng đen đúa. Mặt hơi nhọn, nhìn thấy sức khỏe cũng không phải khỏe mạnh. Chỉ là đôi mắt kia thật xinh đẹp, đẹp đến nỗi người ta nghĩ nàng không nên xuất hiện tại làng này, mà là một mỹ nhân quốc sắc thiên hương, được nuôi dưỡng nơi thâm cung, nhận ngàn vạn sủng ái trăm người hầu hạ. Không sai, cô nương này có mắt, mũi giống muội muội Sở Châu của hắn như đúc. Mà Tứ tiểu thư Sở Cẩm Diệu, nhưng năm này càng lúc càng lớn chẳng có chỗ nào giống hắn. Trường Hưng Hầu chậm rãi lại gần, hỏi nhỏ. “Cháu tên là gì?” Tô Dao cảm thấy kì lạ, nhưng vẫn ngọt ngào mỉm cười trả lời. “Cháu tên là Tô Dao, Ngài không phải người ở đây phải không? Có phải ngài đi lạc đường không?” Trường Hưng Hầu không trả lời câu hỏi của Tô Dao, mà là hỏi ngược lại. “Dao? Đây không phải là danh tự mà người trong thôn có thể đặt lên?” “Bởi vì nương của cháu nói, lúc sinh ra có một đạo sĩ đưa cho con một miếng ngọc. Đặt tên cho con là dao, nhà con cũng vì vậy mà gọi tên” Trường Hưng Hầu nhìn ngọc bội của Tô Dao, đó là một khối ngọc sáng trong, bên trong có một sợi chỉ đỏ thô. Nhìn có vẻ như rất quý giá. Mà sợi chỉ đỏ kia cũng rất tinh diệu, tựa như máu nhỏ vào nước bị ngọc đông cứng lại. Trường Hưng Hầu liền nghĩ đến việc lấy máu nhận thân. Tô Dao, hay còn gọi là Sở Cẩm Dao năm đó sinh ra đúng dịp Thái Nguyên có một vị đạo sĩ du phương, nghe nói trên thân toàn bộ là châu báu. Nghe đâu còn mang một khối ngọc giá trị liên thành, có tác dụng cải tử hoàn sinh đến nhân gian tìm chủ nhân. Trường Hưng Hầu không nghe mấy lời đồn này, nhưng hắn nghĩ con mình cũng sắp sinh rồi, bất luận là nam hay nữ đều là chính thất… Vì vậy hắn muốn tìm cho con một mảnh ngọc tốt, để làm một khóa bảo mệnh cho hài tử sắp ra đời. Hắn tìm được vị đạo sĩ kia, đạo sĩ nhìn một chút liền nói. “Ngọc đúng là có duyên với con gái ngài, nhưng không thể đưa cho ngài” Trường Hưng Hầu nghe xong khịt mũi coi thường, phất tay bỏ đi. Hắn là hầu gia, tự mình đi tìm một đạo sĩ đã là cho người mặt mũi. Vậy mà đạo sĩ kia không biết điều nói năng bậy bạ. Cái gì gọi là ngọc hữu duyên với nữ nhi, nhưng không đưa cho phụ thân? Chưa nói đến lúc đó chưa biết Triệu phu nhân sinh nam hay nữ, đạo sĩ không đưa cho hắn thì làm sao đưa cho nữ nhi hắn cơ chứ? Còn không phải nhân cơ hội này cố tình nâng giá hay sao? Về sau, vì quân Mông Cổ đánh tới rồi. Trường Hưng Hầu lãnh binh đối địch, cũng không để chuyện này trong lòng nữa. Mười ba năm qua đi, Trường Hưng Hầu đứng trước mặt Sở Cẩm Dao, vậy mà nghĩ đến đoạn chuyện xưa này. “Bá Bá ơi, nên hoàn hồn rồi” Sở Cẩm Dao cười nói. “Ngài theo đường này về phía Bắc là có thể rời thôn. Cháu còn phải về chẻ củi nấu nước không thể đưa ngài đi được. Nếu không nương sẽ mắng cháu” Trường Hưng Hầu nhíu mày “Một tiểu cô nương như cháu còn phải chẻ củi gánh nước?” Trong Hầu Phủ đừng nói cô nương, cho dù hạ nhân cô nương cũng không đi làm mấy việc nặng này. Đại tiểu thư, Tứ tiểu thư đều là con của chính thất phu nhân, mới sinh ra đã có một bà vú, bốn người nhị đẳng nha hoàn hầu hạ. Bên người còn rất nhiều nha hoàn của trưởng bối tới hầu. Có thể nói là mỗi khắc đều không rời người. Tứ tiểu thư Sở Cẩm Diệu học nữ công gia chánh bị kim đâm vào ngón tay, người dưới đều bị một trận đòn roi. Còn phải kiếm đại phu chẩn đoán thuốc thang. Mà Sở Cẩm Dao là giữa mùa đông lạnh lẽo này đi kiếm củi đốt. Sau khi kiếm rồi còn phải chẻ củi nấu nước. Quét dọn nhà cửa… Sở Cẩm Dao mới là con ruột của hắn!!! Đại tiểu thư, Tứ tiểu thư sống trong hoàn cảnh như nào hắn đều biết rõ nên nghe thấy Sở Cẩm Dao nói vầy mới khó chịu. Đáng giận hơn, hộ nông gia này cố ý tráo nữ nhi. Để nữ nhi của họ có thể tới Hầu gia nhà cao cửa rộng, họ không đối xử với Sở Cẩm Dao tốt thì chớ, còn sai sử nàng làm việc! Trường Hưng Hầu không kiềm chế được, hắn đã có chủ ý. Trước hết mang cô nương này hồi phủ, giữ lại tên của nàng, theo nữ hài bối phận mà lấy lót Cẩm Dao. Còn Tô… cái họ này vẫn là giữ lại cho nữ nhi nông hộ đi. Sở Cẩm Dao cũng không biết Trường Hưng Hầu đang nghĩ gì, nàng còn đang chăm chú trả lời câu hỏi của Trường Hưng Hầu. “Vâng ạ, tỷ tỷ đã lập gia đình rồi. Trong nhà chỉ có một nữ hài, việc này tất nhiên là cháu đi làm. À… Nương sắp dậy rồi, phải trở về thôi” “Không cần về” Trường Hưng Hầu nói. “Con không phải họ Tô. Cùng ta trở về” Chuyện sau đó Sở Cẩm Dao rất mơ hồ. Từ trước đến giờ Tô phụ hở ra là mắng chửi vậy mà giờ núp không dám nói lời nào. Tô phụ bị chọc tức đều mắng Cẩm Dao, Tô mẫu the thé giọng khóc lóc kêu to, đệ đệ Tô Thịnh cũng cúp đuôi. Trưởng tỷ Tô Tuệ nghe được ngọn nguồn lại trầm mặc, lẳng lặng mà quan sát Sở Cẩm Dao. Sở Cẩm Dao nhìn thấy ánh mắt như vậy cảm thấy rất sợ hãi, nàng không nói được lời nào đã bị mang đi rồi. Ngồi trong xe ngựa hoa lệ, ngóc đầu ra nhìn nhà của mình. Phụ mẫu sống mười ba năm không ra tiễn nàng, chỉ có trưởng tỷ khóc chạy theo, nhét vào tay nàng một bao vải. Trong bao vải là hai bộ y phục váy bông, đây là y phục trong nhà khó tìm được. Sở Cẩm Dao biết, tỷ tỷ đưa cho nàng về nhà sẽ bị Tô phụ mắng chết. Nếu như ông tức giận thì nhà cũng không về được. Còn nhà chồng tỷ tỷ, không biết phải nói sao. Sở Cẩm Dao khóc một trận lớn, đến khi xuống xe mắt đỏ hết lên. Xe ngựa dừng lại ở mặt đất bằng phẳng, Sở Cẩm Dao ngẩng đầu, chỉ thấy Trường Hưng Hầu Phủ uy nghiêm mà quý phái Triệu phu nhân giờ mới biết, Trường Hưng Hầu gia xuất phủ làm chuyện gì. Sở Cẩm Dao cúi đầu đứng trước mặt Triệu phu nhân, vừa ngượng vừa sợ hãi. Trong nháy mắt tay chân thật không biết để đâu. Nhưng mà, mẫu thân ruột của nàng nhìn nàng từ trên xuống dưới một lần, liền ghét bỏ phất tay. “Mang nàng đi đi, trên mùi tanh tưởi, còn đen đúa như vậy” Sở Cẩm Dao cực kì ngượng ngùng, người trong thôn đâu có điều kiện tắm rửa. Đi đường lại gấp gáp, thật sự không thể rửa ráy cẩn thận. Đến khi Sở Cẩm Dao rửa mặt chải đầu, mặc một bộ quần áo sạch sẽ, vô cùng vui vẻ đi gặp mẫu thân của mình. Thì lại nghe được từ sau sa la mỏng manh truyền tới. “Phu nhân, ngài hình như không thích… Dao tiểu thư” “Nó thì tính là cái gì tiểu thư, tự nhiên xuất hiện ai biết được nó là ai? Hầu gia cũng thật là, nghe gió thành mưa. Không biết nhặt mèo chó ở đâu về, có khi là do người khác cố tình gài bẫy hắn.” “Phu nhân…” Trương ma ma thở dài. Trương ma ma không biết chuyện năm đó, nhưng bà một lần nhìn thấy Sở Cẩm Dao đã cảm thấy đây mới là đúng… Những chuyện này người ngoài nhìn thấy rõ ràng, nhưng mà Triệu phu nhân thật sự yêu thương Sở Cẩm Diệu mười ba năm, bỗng đâu có một người nữ nhi khác, thật sự khó lòng mà tiếp nhận. “Đuổi nàng đi, ta không muốn nhìn thấy nó. Ta không có nữ nhi như vậy, Diệu Nhi đâu? Gọi Diệu Nhi tới cho ta” Sở Cẩm Dao nghe này thì trên mặt toàn nước mắt, nàng cắn môi để mình không phát ra âm thanh nào, yên lặng rời đi. Chờ quay về phòng, Sở Cẩm Dao nhào vào chăn đệm khóc lớn. Ngọc bội từ nhỏ đến lớn đều mang trong người rơi ra, bên trong có một sợi chỉ thô bé nhỏ mỏng manh lặng lẽ biến mất một lúc. ← Mục lục Chương sau → Edit Niệm phu nhân Beta Cải Trắng Chương 3 Giọng nói trong ngọc bội. Vào gian trong, Sở Cẩm Dao quả thật mở rộng tầm mắt. Đây là loại gấm đẹp nhất từ trước đến nay Sở Cẩm Dao từng thấy. Đúng vậy, là gấm, không phải vải. Mấy cô nương đều reo hò một tiếng, vội vàng qua ngắm nhìn. Ngay cả Sở Cẩm Nhàn bình thản nhất cũng lộ ý cười nơi khóe môi, đi nhanh hơn mấy nhịp. Các cô nương Sở gia cầm gấm lên, cùng nhau trò chuyện thảo luận khí thế. Nào là cái nào màu đẹp hơn, cái nào phối trang ra sao. Sở Cẩm Dao cũng đi đến, ngạc nhiên tròn mắt cẩn thận sờ gấm, như thể chạm đến một bảo vật nào đó. Vừa chạm vào gấm, Sở Cẩm Dao ngạc nhiên không thôi. Gấm hoa này của Ứng Thiên Phủ đặc chế, mềm nhẹ bồng bềnh như mây. Cũng vì vậy mà có cái tên Vân Cẩm này. Vân Cẩm yêu cầu trong khâu chế tạo rất nghiêm khắc, cho dù hai thợ dệt lành nghề ngày đêm dệt một ngày cũng chỉ chế tạo được một tấc vải mà thôi. Cho nên mới có câu tấc cẩm tấc vàng. Mà Vân Cẩm quý hiếm như vậy, còn phải dâng lên quý nhân trong cung, trong nhà có thế lực mới có thể mua được mấy cây, mà còn là số lượng cực ít. Không thể mua về đầu cơ trục lợi được. Cứ tình hình như vậy, Vân Cẩm là vật trong dân gian không thể thấy qua. Ngay cả những tiểu thư sinh trong hầu gia cũng khó thấy được, huống hồ là Sở Cẩm Dao. Sở Cẩm Dao nhịn không được lại sờ thêm một lần, không ngờ lần này lại vô ý gây chuyện. Lòng bàn tay của nàng vẫn còn chai sạn lúc còn ở nhà nông, sờ lên gấm vô tình làm sợi tơ tưa ra. Sở Cẩm Dao vội vàng rụt tay về, động tác của nàng làm người khác chú ý, Thất tiểu thư Sở Cẩm Kiều nhìn thấy thì ồn ào. “Sao lại làm tưa vải rồi!” Sở Cẩm Dao chỉ nắm chặt tay lại, những người khác xem xong cũng lộ ra ánh mắt khác thường. Sở Cẩm Diệu dùng ngón tay mềm mại của mình trên gấm hoa, nhìn lướt qua tấm vải kia, trên miệng nở nụ cười nhàn nhạt. Quả nhiên là người quê mùa, cái gì cũng không biết. Sở Cẩm Nhàn nhíu mày, khiển trách. “Đủ rồi, một cây gấm thôi, dù sao mỗi người được một cây. Để cây này cho Ngũ muội toàn quyền xử lí đi” Thất tiểu thư nghe vậy chề môi. “Cây gấm kia nền trắng hoa tím nhạt, muội cũng thích tại sao phải nhường nàng ấy?” Cả khuôn mặt Sở Cẩm Nhàn hiện lên vẻ tức giận, dùng tư thế trưởng tỷ trừng mắt lên nhìn Thất tiểu thư. Khi này, dù bất bình nhưng Thất tiểu thư cũng không dám mở miệng nữa. Chuyện này giải quyết nhanh, các tiểu thư lại vui vẻ cúi đầu chọn gấm, mặc dù trên gương mặt họ một chút cảm xúc cũng không có, duy chỉ Sở Cẩm Dao biết, trong lòng họ đang cười. Chọn xong họa tiết, các tiểu thư còn muốn cùng nhau thêu thùa may vá. Gian trong có rất nhiều tiểu thư bàn chuyện, gấm thì chỉ có mấy xấp nên cũng xen lẫn chuyện này chuyện nọ râm ran cả lên. Sở Cẩm Dao thì không hứng thú gì mấy, trong lúc trong phòng đang loạn thì đến trước mặt Sở Cầm Nhàn, lặng lẽ nói “Đại tỷ, muội về trước.” Sở Cẩm Nhàn nhìn thấy Sở Cẩm Dao, muốn nói lại thôi, hóa thành tiếng thở dài. “Muội về đi.” Sở Cẩm Dao trở về phòng mình, đi liền một mạch không nói gì. Đinh Hương ôm gấm, chủ tử không nói lời nào nàng cũng không dám nói gì. Sơn Trà chỉ đi theo Sở Cẩm Dao, nhìn bước chân nàng càng lúc càng nhanh, thì đã hơi thở gấp một chút. Trong lòng Sơn Trà thầm nghĩ, quả nhiên người lớn lên ở nông thôn khác xa tiểu thư chân chính phủ này. Các tiểu thư đi hai bước là thở gấp, nào giống vị tiểu thư này. Từ Vinh Ninh Đường đến Triều Vân Viện, hai nha hoàn đã thở hổn hà hổn hển, nàng thì một chút cũng không thấy mệt gì cả. Sở Cẩm Dao ở Triều Vân Viện, tuy rằng tên này rất dễ nghe nhưng vị trí thì không. Trường Hưng Hầu phủ phân thành một viện phía Bắc, ba đường, Đông, Trung, Tây. Tòa viện đẹp đẽ tôn quý nhất ở phía Bắc là của Sở lão phu nhân. Hầu gia và Triệu phu nhân ở một viện trung tâm. Tả hữu đường có hai gian. Sở Cẩm Dao là đích nữ, đáng lẽ nên ở cùng Triệu phu nhân mới phải. Nhưng mà Triệu Phu Nhân ở một viện, hai gian hai bên là chỗ của Đại Tiểu Thư và Tứ Tiểu Thư. Đại Tiểu Thư ở gian lớn nhất, phía sau còn có một gian khóa kín. Ở đây còn có mấy tiểu thư thứ nữ. Hiển nhiên không thể đi đâu. Tứ Tiểu Thư thì gian sau còn trống một tiểu viện, nhưng đó là nơi Triệu phu nhân để đồ cưới. Trương ma ma nói hay là đem đồ cưới ra nhà sau, để chỗ đấy cho Ngũ Tiểu Thư. Nhưng Triệu phu nhân lại nói dãy nhà sau đó chật, mấy rương gỗ để chật rồi. Đành tìm một viện phía đông cho Sở Cẩm Dao ở. Triều Vân Viện ở góc đông bắc, khoảng cách xa với viện của phu nhân. Có rất ít người đồng ý đến chỗ xa như vậy. Sở Cẩm Dao đến đây là một người một viện, chỉ xem diện tích cũng thấy lớn hơn mấy lần Đại Tiểu Thư. Còn là một mình quản một vùng, nhưng nếu sâu xa mà nghĩ thì lại khác biệt rất lớn. Sở Cẩm Dao thầm nghĩ, cho dù là nông thôn thì hài tử vẫn muốn theo phụ mẫu ở chung một chỗ. Nàng vừa đến thì lại phân ra ngoài, có thể thấy được Triệu phu nhân không chào đón nàng. Là thật sự không muốn nhìn thấy nàng. Sơn Trà vừa mừng vừa thấp thỏm sờ gấm hoa, trong lòng suy nghĩ. Đây là hàng cống phẩm nha… dù sao Ngũ Tiểu Thư vẫn còn u mê, cuối cùng vẫn là nàng cắt may thôi. Trong lúc làm quần áo, nàng giấu một chút làm đồ cưới cho mình cũng chẳng sao. Sơn Trà cầm vải trong tay yêu thích không muốn buông ra, Sở Cẩm Dao lại không hề hứng thú. “Cất đi” “Cất đi sao?” Sơn Trà ôm chặt, không muốn buông ra. Đinh Hương nghe vậy tới lấy gấm, thấy Sơn Trà ôm lấy thì trừng nàng một cái. “Ngươi không nghe tiểu thư nói gì sao?” Sơn Trà lúc này mới bất đắc dĩ thả ra, thấy Đinh Hương đem khóa vào kho còn cất chìa đi. “Ta ở đây không còn việc gì, các người lui ra đi.” Đinh Hương và Sơn Trà nhìn nhau một cái, tiểu thư ở trong nhà là không thể rời đi… nhưng mà Sở Cẩm Dao cảm xúc không tốt lắm, các nàng không dám lại gần đành hành lễ nói “Tiểu thư, vậy nô tì lui ra trước?” “Ừm.” Đợi đến khi trong phòng yên tĩnh không tiếng động, Sở Cẩm Dao mới ngồi lên giường ôm lấy gối mềm, bất lực dựa vào thành giường. Trong cái nhà này, mẫu thân thì xem như không thấy, tổ mẫu cao cao tại thương trở về mấy ngày còn chưa thấy được mấy lần. Phụ thân mang nàng về càng không thấy mặt, nàng một người thân còn không có. Trong lòng thì bất an và rối rắm, ngay cả muội muội còn có ý chê cười giễu cợt… nàng lại chẳng biết làm sao mà phản kháng. Sở Cẩm Dao luôn nghĩ rằng, hiện tại mọi người chưa quen thân nàng. Đợi một thời gian nữa thì tốt… Thế là nàng cố gắng học tập, nhưng vẫn không cách nào dung nạp vào cái phủ này. Nàng không hiểu những quy củ danh gia vọng tộc… đây là lỗi của nàng sao? Tại sao mọi người một cơ hội cũng không muốn cho nàng? Sở Cẩm Dao nghĩ tới nghĩ lui, chẳng mấy chốc mà rơi nước mắt. Hài tử nông thôn vốn nghèo khổ, từ nhỏ đã phải làm việc nhà lo liệu trước sau. Khóc cũng chỉ là im lặng mà khóc, bởi biết khóc cũng không có người quan tâm nàng, chỉ làm Tô Tuệ tỷ tỷ thêm phiền lòng mà thôi. Một lúc sau, trong phòng vốn tĩnh lặng lại có một âm thanh nhàn nhạt “Nàng đừng khóc nữa.” Sở Cẩm Dao sợ hãi vô cùng, nín bặt. Gò má nàng vẫn còn vương nước mắt, nhưng nghe xong thì bật dậy nhìn quanh. Trong phòng có người sao? Thế nhưng chẳng có ai đi ra cả, không đúng…. Giọng nói vừa rồi, cho dù âm thanh của đối phương trong trẻo, nhưng âm sắc thì là giọng của nam nhân. Sở Cẩm Dao đi dạo một vòng cũng không tìm được ai trong phòng cả, da gà lặng lẽ nổi lên. Viện này nghe đâu ở rất xa, đã rất nhiều năm không được sử dụng đến… hay là vì… có quỷ? Mặt mũi Sở Cẩm Dao trắng bệch, nàng lắp bắp nói “Ngươi là thần thánh phương nào?” Nghe xong bước chân lặng lẽ đến cửa, dự định mở cửa kêu cứu. Giọng nói kia không đáp lại, mất một lúc sau mới nhẹ cười. Giọng nói như thể đã rõ ràng ý nàng rồi mới cười nhạo. “Nàng cho rằng ta là quỷ?” Sở Cẩm Dao ngừng lại một chút mới tiếp. “Không phải sao ?” Trong lòng nàng đang sợ hãi, tim cũng đập thình thịch. Vì sao nàng cảm thấy âm thanh này mỗi lúc một gần nàng vậy… dường như ngay cạnh nàng… “Phía sau nàng có gì kìa.” “AAAAAAAA.” Sở Cẩm Dao thét chói tai ôm đầu ngồi xuống. Đối phương nói có một câu đã làm nàng sợ như vậy nên vui vẻ bật cười. Nụ cười này không giống như âm thanh vừa nãy, khi nãy tiếng cười khẽ mà lạnh lùng như đã quen với cuộc sống bố trí gài người nhiều năm, còn giờ chỉ là đơn thuần vui vẻ mà bật cười. Giọng nói của đối phương rất dễ nghe, đây là giọng nói hay nhất mà Sở Cẩm Dao từng nghe từ khi chào đời đến nay… Nhưng mà vẫn không làm nàng hết sợ hãi… vì hiện tại nàng nhận ra… âm thanh này là từ ngọc bội của nàng ! Sở Cẩm Dao kéo mạnh ngọc bội, ném lên giường. “Tên khốn khiếp.” Ngọc bội ở trên đệm chăn lăn hai vòng, rồi hòa vào lớp gấm chăn. Đối phương hình như rất ngạc nhiên. “Nàng nói gì?” Nói lời này giọng nói của hắn cũng không có gì khác, nhưng ngữ điệu cuối câu lại hơi nâng cao, ý vị uy hiếp cực mạnh. Sở Cẩm Dao thấy tên quỷ này hù chết nàng, hiện tại còn kiêu ngạo như vậy thì nổi giận rồi. Nàng bước nhanh tới giường nhặt ngọc bội lên quăng thêm lần nữa. “Ngươi dọa người như vậy còn lí sự?” Sở Cẩm Dao vốn lớn lên ở nông thôn, trong nhà lại lục đục không yên. Cho nên tính cách của nàng không phải dịu dàng văn nhã. Trong thời gian này ở Hầu phủ, nàng vừa chịu ấm ức lại phải cầu toàn phủ này. Nàng vừa đến Hầu phủ đã bị phồn hoa nơi này làm sợ hãi, hoàng đế gặp thiên đình còn sợ, đừng nói nàng mới là một tiểu cô nương mười ba… cái gì cũng không biết, còn hoàn cảnh biến đổi nghiêng trời lệch đất nhường này thì làm sao thích ứng đây? Còn nữa, Sở Cẩm Dao muốn cùng thân nhân trải qua một cuộc sống vui vẻ, cho nên gặp ai làm gì đều cười nhẹ nhàng, hành lễ vấn an. Nàng đang cố gắng học hỏi… Cho dù bây giờ nàng học không tốt lắm… Hiện tại gặp được một người vừa phách lối còn có lai lịch không rõ ràng, trong lòng có bao nhiêu tức bộc phát ra hết. Nhưng dù ngang ngược, đầu óc nàng vẫn rất tỉnh táo. Có quăng cũng là quăng lên giường. Đừng giỡn chứ, đây là ngọc bội bảo mệnh từ nhỏ đến lớn nàng mang theo, nếu bị nứt vỡ nàng đau lòng chết mất. Đừng nói là quăng đi. Coi như là muốn giáo huấn tên kia, cũng không thể làm bể đồ của mình được. Mà ngọc bội cũng không ngờ được, có một ngày có người dám đối xử với hắn như vậy. Hắn ngã đến quay cuồng, chờ một chút mới cười nhạt. “Nàng là Trường Hưng Hầu Phủ Sở Cẩm Dao phải không, nàng đợi đấy.” “Làm sao ngươi biết tên của ta?” Sở Cẩm Dao đã kinh ngạc còn sợ hãi… Sở Cẩm Dao còn chưa nghe đối phương trả lời thì đã nghe bên ngoài Sơn Trà hỏi khẽ. “Tiểu thư, người làm sao thế?” Sở Cẩm Dao thét lên quăng đồ kinh động tới người khác… Sở Cẩm Dao không nói gì, mà là lao lên giường nhỏ giọng uy hiếp ngọc bội. “Ngươi sống đàng hoàng cho ta, nếu không ta sẽ đem ngươi giao cho người ngoài. Khi đó mời đạo sĩ hòa thượng gì tới làm ngươi hồn bay phách tán đừng trách ta.” Trong ngọc bội lại có tiếng cười ngắn ngủn. “Vậy nàng làm thử ta xem, gia sống tới chừng này chưa ai dám uy hiếp.” Đối phương mềm cứng đều không ăn, Sở Cẩm Dao thật không có biện pháp gì cả. Nhìn cách đối đáp, liền biết trong ngọc bội cũng chẳng phải quỷ ma gì. Có thể là yêu quái…. Sở Cẩm Dao từng nghe người trong thôn nói qua, ngọc có linh khí. Có rất nhiều tiên nhân thu nhập linh khí trong ngọc mà phi thăng thành tiên nhân. Người phàm không tu được thì cũng có thể mang ngọc, linh khí bảo vệ người… Sở Cẩm Dao từ nhỏ đã cảm thấy ngọc của mình rất lợi hại. Mang theo nó quanh năm suốt tháng cảm mạo còn không có… cho nên ngọc xuất hiện linh khí nàng cũng không cảm thấy gì bất ngờ. Càng hợp tình hợp lý. Ngọc này trước kia khi nào cũng mang trong người, nếu không đã bị Tô Thịnh lấy đi rồi. Nhưng mà tới Hầu Phủ, ở lâu mới rõ, y phục phải mặc mấy lớp. Sở Cẩm Dao không thể mang gì trong người nên đành học những người khác bỏ ngọc bội vào một túi lưới, treo bên hông ngoài y phục. Kỳ thật Sở Cẩm Dao cũng không định mang giao ngọc bội. Nàng chỉ hù dọa chút thôi. Đây là ngọc của nàng mà, bên cạnh nàng đã mười ba năm rồi. Chính là ở lâu sinh tình… Sở Cẩm Dao cũng cảm thấy nhất định yêu quái trong ngọc này cũng tốt… Còn chưa tính nếu đưa ngọc ra, mà hắn không nói lời nào. Người khác không tin nàng còn bảo đầu óc nàng có vấn đề thì sao? Đến lúc đó Triệu phu nhân có lấy cớ này đuổi nàng ra khỏi phủ hay không còn chưa bàn tới. Sở Cẩm Dao cũng không ngốc, Hầu phủ chính là nhà của nàng… vì sao lại muốn nàng đi để lại nhà cho người ngoài chứ? Nàng nhất định phải ở lại, còn phải ở thật thoải mái. Mà ngọc bội cũng chẳng bị hù dọa, lại nghe thấy Sơn Trà hỏi. Sở Cẩm Dao đành phải đáp lại. “Ta không sao, ngươi lui xuống đi.” Thấy Sở Cẩm Dao đáp vậy, Sơn Trà lầm bầm vài câu rồi cứ vậy mà đi. Sở Cẩm Dao nghe thấy Sơn Trà đi xa, mới nhìn về phía ngọc bội. “Vì sao ngươi lại ở trong ngọc bội này? Có tên không?” Tần Nghi cũng muốn biết tại sao mình lại ở trong ngọc bội của hầu môn tiểu thư. Rõ ràng ngày đó hắn mang quân truy kích quân Mông Cổ, về sau có bị thương… đến khi có ý thức thì đã ở đây rồi. Tần Nghi đoán là, có lẽ như đám đạo sĩ trong cung thường nói, linh hồn rời đi…Có thể ngày đó bị thương nặng, căn cơ suy yếu nên mới có thể xuất hồn đi. Kỳ thật Tần Nghi cũng có một ngọc bội rất giống Sở Cẩm Dao, cũng là bạch ngọc có chỉ đỏ bên trong. Tính chất giống nhau như đúc, chỉ là ngọc bội của hắn lớn hơn Sở Cẩm Dao nhiều. Tần Nghi những năm này đều mang theo ngọc bội này, hôm đó đi vội mà quên mang theo. Lần trọng thương này lại xuất hiện ở ngọc bội của Sở Cẩm Dao, có thể nó có công hiệu dưỡng hồn. Tần Nghi dưỡng thương thấy dễ chịu hơn rất nhiều, xem ra đạo sĩ ngày xưa lừa gạt mẫu hậu mua ngọc bội này giá cao, bảo là thời khắc nguy hiểm sẽ cứu mạng hắn. Lúc ấy hắn còn khịt mũi xem thường, bây giờ xem ra là thật. Hắn cảm giác từng ngày, trong ngọc, sợi chỉ đỏ kia nhạt đi một chút, hồn phách của hắn lại khôi phục nhiều thêm một chút. Còn vấn đề sau, Tần Nghi ngừng một chút mới đáp. “Ta tên Tề Trạch, sau này nàng cứ gọi ta là Tề Trạch đi.” “Tề Trạch?” Sở Cẩm Dao lẩm nhẩm, khen ngợi. “Tên hay thật.” “Đúng vậy.” Tần Nghi nhàn nhạt đáp. Đời này mang mệnh thủy, sau khi sinh Thái Phó đã đặt rồi. Khâm Thiên Giám định hung cái. Thái Phó nói tên Nghi, trong đại giang hạo trạch… Ân điển cho vạn vật, cho nên tên chữ mới có chữ Trạch này. Tần Nghi, có họ của mẫu hậu… Thái Phó và Nội các đều đồng ý. Sở Cẩm Dao nghẹn một chút. Nàng muốn cùng Tề Trạch sống thật vui vẻ nên mới khen ngợi tên của hắn. Người ta nói đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại mà… vậy mà hắn không biết khiêm tốn chút nào sao? Sở Cẩm Dao cảm thấy ngọc bội này mới thành tinh thôi nên không hiểu đối nhân xử thế. Vì vậy nàng phải thông cảm mới được. Sở Cẩm Dao nghĩ vậy rộng lượng không so đo với Tề Trạch, mà chỉ hỏi lại. “Tề Trạch, từ lúc nào bắt đầu xuất hiện trong ngọc bội của ta vậy?” “Vài ngày trước.” “Vài ngày trước…” Sở Cẩm Dao hơi xấu hổ. “Vậy hôm nay thấy chuyện xảy ra rồi sao?” Kỳ thật, Tần Nghi là bị tiếng khóc đánh thức. Vốn là hắn định quát tháo ai dám khóc lóc trong phòng hắn. Nhưng mà khoát tay thì phát hiện có gì đó không đúng. Sau khi kinh ngạc qua đi, Tần Nghi liền bình tĩnh phân tích. Mới biết được người này tên Sở Cẩm Dao. Mới được tìm về phủ, khóc cũng là vì mẫu thân đối xử không tốt với mình. Tần Nghi cảm thấy cô nương này quả thật rất đáng thương, nhưng mà cũng không tính nhúng tay. Một người xuất hồn, đợi ngày đợi đêm tĩnh dưỡng trong ngọc bội của một tiểu thư… Tần Nghi cảm thấy đây là nằm mơ nói mộng, huống hồ Tần Nghi không thể để Sở gia biết mình tồn tại được. Vì vậy mấy ngày nay hắn mới không nói gì, lẳng lặng chờ trong ngọc bội. Sau khi lành lại thì im lặng rời đi. Sở Cẩm Dao cũng không ý thức được, nàng đeo ngọc bội ra ngoài, thỉnh an. Tối về còn ôm ngọc bội khóc… Tần Nghi có chút xấu hổ, xấu hổ xong còn có chột dạ. Cùng với một nữ tử thân mật như vậy, nằm chung một giường ngủ… không phải là phu thê thì không được… Tần Nghi tính im lặng trải qua thôi, nhưng hôm nay Sở Cẩm Dao dựa thành giường khóc, là im hơi lặng tiếng lẳng lặng khóc. Tần Nghi thật sự không nỡ, đành phải an ủi khô khan. “Nàng đừng khóc nữa.” Trong cuộc đời Tần Nghi, đây đã là lần thiện tâm nhất an ủi người khác. Kết quả Sở Cẩm Dao không thấy an ủi, còn bị dọa, còn dám bất kính với hắn. Tần Nghi cảm thấy ngọc bội của nàng có công cứu giá nên tạm tha tội, nếu về sau còn tái phạm… Sở Cẩm Dao cũng không biết trong tích tắc, mình vừa được gạch bỏ khỏi danh sách chú ý của Cẩm Y Vệ, nàng còn đang mãi nghỉ về chuyện vừa rồi. “Hôm nay ta làm hư gấm, ngươi cũng nhìn thấy rồi?” “Một cây Vân Cẩm thôi.” Tần Nghi khịt mũi coi thường, hoàng thất năm nào mà chẳng có một núi gấm hoa. Trong hoàng cung, gấm hoa gì đó cũng chỉ là một loại vải may quần áo thôi. Sở Cẩm Dao vì một cây cẩm mà khóc, Tần Nghi thật không thể hiểu được. Trong lòng hắn thầm nghĩ, nếu Sở Cẩm Dao thích, chờ hắn dưỡng thương xong rồi. Tặng cho nàng một xe gấm… chỉ cần nàng đừng khóc nữa. Sở Cẩm Dao thở dài. “Ta không phải vì gấm mà khóc.” Nàng lúc này mới ngồi thẳng lên, chống cằm trên chăn. Nói chuyện với ngọc bội. “Gấm kia khó thấy, khó cầu. Nhưng chỉ là một thước vải, có thì tốt. Không có thì mặc kém chút có gì đâu, tại sao phải khóc cơ chứ? Có gì đáng giá đâu? Ta nhịn không được khóc ra, chẳng qua là cảm thấy bất lực mà thôi. Ta rất cố gắng thích ứng cuộc sống nơi này, nhưng ta chưa bao giờ thấy qua nhà cao cửa rộng, làm sao thích ứng được nơi nhiều quy củ như vậy? Cho dù ta có liều mạng học tập, nhưng họ phải cho ta chút thời gian chứ… Thế nhưng họ không, sau lưng cười ta… mà mẫu thân của ta, biết rõ ta vừa trở về, cái gì đều không biết, ngay cả người giáo huấn lễ nghi cũng không giúp ta tìm…” Nghe được Sở Cẩm Dao nói, Tần Nghi đồng ý cách suy nghĩ của nàng ở câu trước. Quý giá tới đâu cũng chỉ là đồ vật, đâu thể vì nó mà tìm khó chịu chứ? Nghe đến phía sau, ngay cả kẻ ngang ngược không giảng đạo lý như Tần Nghi cũng cảm thấy đau lòng. Nữ nhi vừa tìm về, trong nhà bình thường cũng được phụ mẫu hỏi han ân cần, tự mình dạy bảo một hai. Hận không thể mang hết tình thương những năm qua bù đắp. Thế nhưng Sở Cẩm Dao ở đây ngay cả một ma ma đắc lực còn không chịu phái tới. Tần Nghi cảm thấy đường đường là một phu nhân hầu phủ làm sao có thể keo kiệt như vậy? Chắc chắn nàng không thèm để tâm mà thôi. Sở Cẩm Dao mới mười ba tuổi, đột nhiên thay đổi hoàn cảnh sống, trong lòng hoang mang lo lắng cũng dễ hiểu. Vậy mà Triệu phu nhân làm mẫu thân lại không để ý tới, Sở lão Phu Nhân cao cao tại thượng không biết được nhân gian khó khăn… Trường Hưng Hầu thì ít quản hậu trạch, đã sớm quên người nữ nhi tìm về này rồi. Đến cuối cùng, vẫn là Tần Nghi người ngoài này không đành mà nói “Trong nhà lễ nghi ra sao ta đều biết, để ta dạy nàng.” ← Chương trước Chương sau → Tác giả Cửu Nguyệt Lưu Hỏa Định dạng Sách PDFSố trang 129 Lượt xem/nghe 63 Lượt đọc 27Lượt tải 10 Kích thước 433 KB Tạo lúc Tue, 08/11/2022 1559 Thể loại TRA CỨU THẦN SỐ HỌC Xem Đường Đời, Sự Nghiệp, Tình Duyên, Vận Mệnh, Các Năm Cuộc Đời... * Họ và tên của bạn * Ngày tháng năm sinh Khoa học khám phá bản thân qua các con số - Pythagoras Pitago Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Ngọc Bội Thái Tử Gia PDF của tác giả Cửu Nguyệt Lưu Hỏa nếu chưa có điều kiện. Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy. Cám ơn sự hỗ trợ, động viên để duy trì và phát triển website. Mọi đóng góp xin gửi vềNgười nhận Hoàng Nhật MinhSố tài khoản 103873878411Ngân hàng VietinBank Bài Trước Đó Bài Tiếp Theo CÓ THỂ BẠN CŨNG THÍCH Nhật Ký Chim Én Amélie Nothomb Nhật Ký Của Ngày Mai Cecelia Ahern Nhật Ký Kẻ Mị Tình Soren Kierkegaard Nhật Ký Lấy Chồng Nhân Hải Trung Nhật Ký Nuôi Vợ Diệp Tình Nhật Ký Thăng Cấp Ở Hậu Cung Của Nữ Phụ Cửu Nguyệt Vi Lam Nhật Ký Thuần Dưỡng Nghiệt Đồ Ninh Dung Huyên Admin Tue, 08/11/2022 1559 63 KHOA HỌC TÂM LINH Ý Chí Tự Do Và Hợp Đồng Linh Hồn Mở Luân Xa Trái Tim Của Bạn Bảy Luân Xa Chính Ý Nghĩa Của Các Luân Xa Chữa Bệnh Bằng Năng Lượng Pranic Phương Pháp Để Có Được Năng Lượng Tích Cực Nghiệp Và Tái Sinh Luân Hồi Chuyển Kiếp Dưới Góc Nhìn Khoa Học NHẠC CHỮA LÀNH Âm Thanh Tự Nhiên Của Thiền - The Zen Sound Of Nature Wu Na Trà Giới - Zen Tea Wu Na Thung Lũng Thiền - The Zen Valley Ma Chang-Sheng Nhạc Thiền Êm Dịu - Ban Hu Sha Liu Keyi Nhạc Phật - Buddhist Music Various Artists Nhạc Phật - Buddhist Music Various Artists Nhạc Phật - Buddhist Music Various Artists Bồ Đề Tâm - Bodhicitta Baima Duoji Giấc Mơ Pha Lê Lấp Lánh - My Dream Beautiful Yellow Crystal Various Artists Thạch Anh Hồng Phật Giáo - The Rose Quartz Of Buddist Various Artists Duyên Phật Sao - Yuan Fu Chao Various Artists Đang Cập Nhật Top views Theo Ngày Theo Tuần Theo Tháng 11 - Mindset - Tâm Lý Học Thành Công Carol S. Dweck10 - Ăn Dặm Không Phải Là Cuộc Chiến Hachun Lynnet8 - Mặt Trăng Và Đồng Sáu Xu William Somerset Maugham8 - Tiên Giới Tẩu Tư Phạm Lý Tùng Nho8 - Tiên Hôn Hậu Ái Mạc Oanh8 - Tiên Lộ Tranh Phong Duyên Phận7 - It - Nó Stephen King 11 - Mindset - Tâm Lý Học Thành Công Carol S. Dweck10 - Ăn Dặm Không Phải Là Cuộc Chiến Hachun Lynnet8 - Mặt Trăng Và Đồng Sáu Xu William Somerset Maugham8 - Tiên Giới Tẩu Tư Phạm Lý Tùng Nho8 - Tiên Hôn Hậu Ái Mạc Oanh8 - Tiên Lộ Tranh Phong Duyên Phận7 - It - Nó Stephen King 505 - Đứa Trẻ Hư Tử Kim Trần178 - Mindset - Tâm Lý Học Thành Công Carol S. Dweck109 - Ếch Mạc Ngôn102 - Chiến Tranh Không Có Một Khuôn Mặt Phụ Nữ Svetlana Alexievich94 - Ăn Dặm Không Phải Là Cuộc Chiến Hachun Lynnet86 - Mặt Trăng Và Đồng Sáu Xu William Somerset Maugham85 - It - Nó Stephen King SÁCH NÓI - AUDIO BOOKS 094141Sức Mạnh Tiềm Thức Joseph Murphy 092354Think And Grow Rich - 16 Nguyên Tắc Nghĩ Giàu, Làm Giàu Napoleon Hill 015510Tại Sao Cần Đơn Giản Teo Aik Cher 051003Tâm Lý Học Chuyên Sâu Lưu Hồng Khanh 074251Tâm Lý Học Hài Hước Richard Wiseman 010000Thay Thái Độ Đổi Cuộc Đời Jeff Keller 040345Thiên Đường Có Thật Todd Burpo Cô năm nhà Trường Hưng hầu lúc bé bị người đánh tráo, khiến cô con gái nhà nông một bước lên trời, trở thành tiểu thư hầu phủ, còn tiểu thư chân chính lưu lạc nhân gian, trải qua mười ba năm gian khổ. Sau mười ba năm, rốt cuộc Sở Cẩm Dao cũng quay về bên cha mẹ ruột, nhưng đáng xẩu hổ là, mẹ chê cô cử chỉ thô tục, một lòng yêu thương “cô con gái ban đầu”, đến bà nội cũng luyến tiếc không rời cô cháu gái đã nuôi mười ba năm, đứng ra làm chủ, để cô ả giả mạo tiếp tục làm thiên kim phủ hầu. Sở Cẩm Dao lớn lên trong nghèo khó, không hoà hợp với người trong phủ, sau lần thứ n bị em họ ngáng chân, Sở Cẩm Dao lén trốn trong phòng lau nước mắt, bất ngờ phát hiện ngọc bội của cô vậy mà biết nói. Tính tình của ngọc bội không tốt, nhưng sẽ nhẫn nại nghe cô than thở, dạy cô trạch đấu, hướng dẫn cô ngược tra. Cho đến một ngày, Sở Cẩm Dao gặp được Thái tử điện hạ tiếng xấu đầy đường. “Nói ra chắc các người không tin, nhưng nhìn ngọc bội tinh của ta và Thái tử điện hạ giống nhau như đúc.” Lời tác giả Vì có yếu tố hồn lìa khỏi xác nên mới gắn mác huyền huyễn, cả truyện không còn yếu tố ma quỷ tu chân tu tiên nào khác, cứ xem như đây là một bộ cổ đại bình thường là cùng chủ đềXem nhiều nhất ngàyXem nhiều nhất tuầnXem nhiều nhất tháng Edit Niệm phu nhân Beta Cải Trắng Chương 39 Rạng rỡ xuất giá Thang Tín Nghĩa hơi cau mày. Thái tử nói thế là có ý gì? Trong lòng Thang Tín Nghĩa nổi bão, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ ung dung. Một lát sau, lí trí của ông ta quay về, giúp ông ta tĩnh tâm suy nghĩ thấu đáo. Thân là thân tín cạnh thái tử, tất nhiên ông ta nắm rõ hành tung của thái tử trong lòng bàn tay. Năm ấy thái tử rời kinh, từ kinh đô đến thẳng Đại Đồng theo tuyến đường Bắc Sơn, chưa từng đến Thái Nguyên, sao có thể từng gặp tiểu thư nhà Trường Hưng hầu. Theo lý mà nói, thái tử chưa gặp tiểu thư Sở thị mới đúng. Câu kia của thái tử, quả thật không thể lý giải ngay trên mặt chữ… Tần Nghi thấy Thang Tín Nghĩa cúi đầu, không biết đang suy đoán cái gì mà không ngẩng đầu nhìn mình nhưng hắn lười giải thích, chìa tay ra lệnh “Đưa ta.” Thang Tín Nghĩa không hỏi bất cứ câu nào, dâng thiệp mời của Trường Hưng Hầu cho thái tử. Tần Nghi xé mạnh phong thư. Thiệp mời đỏ thẫm trong lòng bàn tay càng làm nổi bật bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng của hắn. Không hiểu sao Tần Nghi lại thấy thiệp mời này vừa tục vừa đau mắt. Hắn lạnh lùng soi xét tấm thiệp, tròng mắt đen nhánh dần chuyển tầm nhìn xuống dưới, đọc tên được viết trên thiệp. “Hạnh thừa băng ngữ, hỉ kết lương duyên”1… se duyên tiểu nữ Sở thị và trưởng tử Triệu gia… 1Một câu nói hay được ghi trên thiệp cưới như một lời chúc phúc dành cho cặp đôi được se duyên. Tiểu nữ Sở thị? Ấn đường Tần Nghi nhăn lại. Đích nữ nhà Trường Hưng Hầu chẳng phải là Sở Cẩm Dao hay sao? Hắn nhớ Sở Cẩm Dao không có muội muội ruột… Từ từ, hình như nàng có tỷ tỷ. Tần Nghi thoáng ngẩn người, sau đó nhìn lại tên trên thiệp, nghiền ngẫm tên đằng nam một hồi. Nét mặt Thang Tín Nghĩa vô cảm nhưng ánh mắt luôn dõi theo Tần Nghi. Đầu tiên, ông ta thấy thái tử hờ hững nhìn thiệp mời, sau đó lật lại chăm chăm nhìn tên trên thiệp mời. Cuối cùng, hắn giơ tay, bất lực nhéo nhéo phần giữa hai hàng lông mày. Thang Tín Nghĩa cuối cùng cũng tìm được thời điểm nói “Điện hạ, ngài xem…” “Bỏ đi, ta và Trường Hưng Hầu phủ không hay lui tới. Nhà họ có chuyện vui, ta không nhất thiết tới.” “Đúng ạ.” Thang Tín Nghĩa vốn phải lui xuống, nhưng ông ta lại đứng tại chỗ, thuận miệng hỏi “Điện hạ, vậy vừa rồi ý ngài là…?” Tần Nghi ngẩng đầu, con ngươi xinh đẹp tựa lưu ly liếc Thang Tín Nghĩa “Ngươi đang tra hỏi ta?” “Nô tài không dám.” Thang Tín Nghĩa cung kính cúi đầu lui ra. “Nô tài đi truyền chỉ, nô tài cáo lui trước.” Thang Tín Nghĩa đi được nửa đường bỗng nghe thấy “Đứng lại.” “Điện hạ có gì phân phó?” “Tang ma cưới gả dù sao cũng là việc lớn đời người, ngươi đến kho chuẩn bị chút lễ vật rồi nhờ người mang sang đi.” Thang Tín Nghĩa ngẩn ra, khóe môi giật giật, rất muốn hỏi vì sao nhưng cuối cùng vẫn không dám hỏi thái tử lần hai, cúi đầu, buồn bực đáp “Vâng.” Tần Nghi chuyển tầm mắt sang chồng công việc cần xử lý, nhướn mày, hỏi “Sao vẫn còn ở đây?” “Điện hạ, ngài trọng thương mới tỉnh, thống soái muốn ngài di giá đến Thái Nguyên tĩnh dưỡng mấy ngày. Tri phủ Thái Nguyên đã sắp xếp thỏa đáng rồi. Điện hạ, biên quan khắc nghiệt, đao kiếm không có mắt, ngài cứ ở chỗ này không phải kế lâu dài. Hiện sức khỏe ngài chưa ổn định, chi bằng đến Thái Nguyên tránh tai họa một thời gian?” Tần Nghi nghe xong, nhếch môi cười “Dù thế ta cũng là thái tử. Nếu ta tránh đi, tai họa ập tới, biên quan ai đứng ra đánh giặc đây? Chi bằng dứt khoát giải tán, đường ai nấy đi cho xong.” “Nô tài không dám.” Thang Tín Nghĩa vội vàng khom lưng thỉnh tội. Tần Nghi suy nghĩ một hồi, mở miệng “Đứng lên đi, ta không muốn truy cứu ai là người nhờ ngươi truyền tin. Nhưng Thang Tín Nghĩa, ngươi nên nhớ, cô là thái tử.” Thiên tử thủ biên cương, quân vương chết vì xã tắc. Nếu hắn đã đến biên cương ngăn địch, tuyệt sẽ không lùi về sau một bước. Hắn không phải người hèn nhát, không cốt khí tránh trong thành, trơ mắt nhìn những chiến sĩ nơi tiền tuyến vào sinh ta tử. Ở trong thành ăn chơi sa đọa ư? Phụ hoàng làm được, Tần Nghi hắn không làm nổi. Tần Nghi đột nhiên nhấn mạnh thân phận thái tử làm trán Thang Tín Nghĩa đổ mồ hôi lạnh. Ông ta biết mình khuyên thái tử không thành, không dám nhắc lại, vội vàng cúi đầu lui ra. Thang Tín Nghĩa đi rồi, trong phòng khôi phục vẻ yên ắng. Tần Nghi ngồi im không nhúc nhích, không cầm bút phê duyệt tiếp việc đang dang dở. Tần Nghi biết, những lời hôm nay Thang Tín Nghĩa nói là do thống soái Đại Đồng và tri phủ Thái Nguyên nhờ cậy. Họ nhờ ông ta thăm dò suy nghĩ của hắn. Sở Cẩm Dao ở Thái Nguyên. Tần Nghi vẫn nhớ như in khung cảnh lúc mình rời đi, vào tích tắc cuối cùng, hắn trông thấy bản gỗ nặng đổ ập xuống tay Sở Cẩm Dao. Tần Nghi rất muốn biết lọ cao mình đưa qua, cô ngốc nọ có thấy không và vết thương trên tay nàng đã ổn chưa. Nhưng hắn là thái tử. Chỉ cần hắn còn sống, quân Tác-ta không lùi, hắn không thể rời xa biên cương dù chỉ một bước. Tần Nghi kiềm nén chút do dự le lói dưới đáy lòng. Hắn không thể đến Thái Nguyên. Hắn phải ở Đại Đồng thủ vững biên cương. Chỉ có như vậy, con dân của hắn và Sở Cẩm Dao, mới có thể sống cuộc sống bình yên thảnh thơi. Hơn nữa, thuốc đưa sang hắn đã để lộ liễu lắm rồi. Nếu Sở Cẩm Dao vẫn không nhìn thấy, vậy… nàng có mắt như mù, đau chết cũng đáng lắm. Tần Nghi cầm bút lên, không ngờ lại vô thức viết ra dòng “có mắt như mù” ba lần liền, bất đắc dĩ phải buông bút. Thôi, hắn chẳng trông cậy gì vào một cô ngốc như nàng. Vẫn nên gọi Ngụy Ngũ vào, lệnh ông ta tìm ngày đến Thái Nguyên, cải trang xong mượn cớ đưa sổ kết toán tới Trường Hưng Hầu phủ xem thử tay của Sở Cẩm Dao đã đỡ hơn chưa. Tần Nghi nhớ, tỷ tỷ Sở Cẩm Dao đối xử với nàng không tệ, vậy hắn sẽ cho đối phương thể diện. Trường Hưng Hầu phủ gửi thiệp mời, tuy hắn không đích thân đến, nhưng có đưa lễ là được rồi. Tần Nghi biết Sở Cẩm Dao vô cùng thích Vân cẩm. Lần trước đến cửa hàng trang sức, trông nàng có vẻ cũng rất thích đồ ở đó. Mà đấy cũng chẳng phải chuyện lớn gì. Nếu nàng thích, vậy thỏa mãn nàng là được. Lần này hắn đi, chỉ sợ không bao giờ gặp được nàng nữa. Mấy chuyện nhỏ nhặt đó, hắn có thể quan tâm bao nhiêu hay bấy nhiêu. * Đại tiểu thư Trường Hưng Hầu phủ xuất giá cần phải chuẩn bị rất nhiều thứ và việc chuẩn bị đã được làm dần từ một năm trước. Nhưng khi chỉ còn cách lễ thành hôn một tháng, trong phủ bỗng dưng bận rộn hơn, dường như chuẩn bị sao cũng không kịp. Mấy hôm trước, thân tín của thái tử đến Thái Nguyên, từ chối lời mời của Hoài Lăng Vương phủ. Chẳng dễ gì tin đồn mới lắng xuống, Trường Hưng Hầu phủ lại tất bật hôn sự của Sở Cẩm Nhàn, nên không có hơi sức đâu đáp lại chuyện nọ. Tháng Năm, tháng Sáu trôi qua trong sự bận bịu không ngừng. Thẳng đến mùng 10 tháng Tám, ngày Sở Cẩm Nhàn xuất giá, Trường Hưng Hầu phủ mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Ngày lại mặt, Sở Cẩm Dao mặc áo váy sắc hồng, ngóng trông Sở Cẩm Nhàn và biểu ca Triệu gia đến. Sở Cẩm Nhàn xuất giá cực kỳ có thể diện. Thập lí hồng trang2, huynh đệ đỡ kiệu. Đã thế, thái tử còn gửi quà mừng tới. Tuy nó rất quy củ, nhìn là biết do cung nhân chuẩn bị, nhưng nhìn khắp Thái Nguyên này, có nữ tử nhà nào may mắn nhận được quà mừng từ thái tử đâu? Hơn nữa, thái tử trăm công ngàn việc, sao có thể để ý tới hôn lễ của một cô nương chứ? Vì vậy rất nhiều người đều nghĩ đến bậc phụ mẫu của nàng. 2Thập lý hồng trang Là một tập tục thời xưa, ý chỉ ngày con gái về nhà chồng. Mọi người thường dùng câu “ruộng đất ngàn mẫu, thập lý hồng trang” để miêu tả của hồi môn phong phú. Có lẽ, đây là thế hệ cuối cùng của Trường Hưng Hầu phủ. Bởi vậy, địa vị của Sở Cẩm Nhàn ở nhà chồng cao thêm mấy bậc. Các phu nhân khi nhìn thấy mấy vị tiểu thư chưa hứa hôn và Sở Cẩm Dao đều tranh nhau chen lên tán thưởng. Sở gia nhờ mối hôn sự này mà ai nấy đều mỉm cười, đến bước đi cũng nhẹ bẫng tựa lông hồng. Sở Cẩm Nhàn đi rồi, Trường Hưng Hầu phủ chậm rãi trở lại nhịp sống cũ. Cuối cùng Sở Cẩm Dao cũng có thời gian giải quyết chuyện của bản thân. Ví dụ như, hẹn gặp quản lý cửa hàng dưới trướng mình. Người tới tên Ngụy Lương, tuổi tác không lớn lắm, làn da trắng nõn, lúc nào cũng mỉm cười. Khi y cười còn lộ má lúm đồng tiền. Y chắp tay chào hỏi Sở Cẩm Dao, giọng rất ngọt “Tại hạ Ngụy Lương, bái kiến Ngũ tiểu thư.” Sở Cẩm Dao ngồi cách lớp bình phong đáp “Ngụy chưởng quầy không cần đa lễ.” Ngụy Lương “vâng” một tiếng, chậm rãi đứng thẳng người. Sở Cẩm Dao hỏi“Nom vẻ ngoài chưởng quầy có vẻ còn khá trẻ, ta đoán ngươi cũng không lớn tuổi lắm. Trẻ như vậy đã trở thành chưởng quầy rồi sao?” “Người quản lý việc buôn bán của cửa hàng là cha ta. Hôm nay người phải đi kiểm hàng nên không thể đến gặp tiểu thư, ta đi thay một chuyến. Tuy ta không hiểu biết bằng ông ấy, nhưng ngày thường cũng hay chạy làm mấy việc lặt vặt, việc trong cửa hàng am hiểu đôi chút. Tiểu thư muốn hỏi gì, cứ hỏi ta là được.” Sở Cẩm Dao gật đầu, thì ra là nhi tử của chưởng quầy, bảo sao tuổi còn trẻ vậy. Nàng tiếp tục nói “Nào dám nào dám. Không giấu gì Ngụy tiểu chưởng quầy, cửa hàng bỗng dưng có được này, tới giờ ta vẫn chưa biết nó nằm ở đâu. Vậy nên ta càng không thể tham gia vào việc buôn bán của cửa hàng. Khoảng thời gian trước, vì chuyện của Thang công công, người trong nhà cũng cho ta vài lời khuyên. Sau một hồi suy nghĩ, ta vẫn cảm thấy mình mặt dày hưởng không như vậy không ổn lắm. Sổ sách hai tháng trước bên ngươi mang đến ta chưa xem, hay là Ngụy tiểu chưởng quầy mang về nhé? Từ nay về sau, hãy xem như khế ước này không tồn tại. Các ngươi cứ làm chuyện của mình, đừng quan tâm ta. Nếu có người hỏi đến, các ngươi cứ lấy danh nghĩa của ta.” “Như vậy sao được?” Ngụy Lương hoảng hốt. Dám bằng mặt không bằng lòng, nhà họ chán sống rồi chắc? Đối với mệnh lệnh của chủ tử, cho dù là gì đi nữa, Ngụy Ngũ và Ngụy Lương đều không dám làm sai. Thủ hạ của Ngụy Ngũ có rất nhiều cửa hàng lớn nhỏ, Vân Chức chỉ là một cửa hàng vải dệt nhỏ bé trong số đó, bọn họ chẳng để mắt đến chỗ bạc nhỏ này. Giờ mới chỉ chia chút tiền lãi nho nhỏ cho một khuê tú mà thôi, việc này còn làm không xong thì mới đúng là tai họa ngập đầu! Ngụy Lương vội vàng đáp “Tiểu thư, người nói vậy hẳn là chưa hiểu lắm quan hệ giữa hoàng thất và cửa hàng vải chúng ta rồi. Vân Chức của chúng ta tuy có danh hoàng thương, nhưng bình thường không tiếp xúc nhiều với người trong cung, chỉ cần lễ tết dâng lên trên chút sản vật là xong. Đầu năm nay, người đi con đường hoàng thương càng lúc càng nhiều. Hoàng thương giờ phát triển khá mạnh mẽ. Hiệu buôn chúng ta thật ra không kinh doanh tốt lắm đâu. Chúng ta nổi danh đấy, nhưng mỗi năm phải cống một phần lợi nhuận, lại không thể để người khác chú ý. Trừ chuyện này ra, còn phải cố gắng giữ ân tình với người trên. Cửa hàng lúc nào cũng trong tình trạng căng như dây đàn.” Sở Cẩm Dao hơi bất ngờ cơ mà vẫn hiểu được vấn đề. Nay, thánh thượng chỉ thích hưởng lạc, sủng hạnh cận thần, không quan tâm triều chính. Vì vậy chỉ cần dùng mấy lời hoa mỹ dỗ dành cho “mặt rồng” vui vẻ là chức quan đã dâng đến tận miệng. Áo Phi Ngư3, mũ Tịnh Trung vốn vật thể hiện cấp bậc và vinh quang của người làm quan, ấy vậy mà nay nó lại được ban bừa bãi. Chốn quan trường còn thế, dân gian sao tốt lên được. Nếu muốn tốt, thương nhân chỉ có thể đưa lễ cho thái giám nhiều hơn, để họ nói vài lời hay trước mặt hoàng đế. Hoàng đế vui vẻ thì sẽ thưởng một tiếng “hoàng thương” tới. Ngay Tề chưởng quầy cũng đi theo con đường đó đấy thôi. 3Đây là một bộ trang phục dưới thời nhà Minh Trung Quốc. Ở thời này, áo Phi Ngư thường được Cẩm Y Vệ mặc. Tuy nhiên, áo Phi Ngư cũng chỉ là cái tên, trang phục có hoa văn na ná ảnh dưới đây đều được gọi như vậy Ảnh Hiện giờ hoàng thương là con đường cực tốt để phát triển, nhưng không thể so với ngày trước. Rất nhiều thương hiệu lâu đời khinh thường những hoàng thương mới nổi, không ưa nổi mấy hiệu được cấp danh hoàng thương nhờ tặng lễ. Nhưng có thái giám bảo vệ, tri châu tri phủ cũng khó bề giải quyết. Đến quan quản thuế cũng không dám động đến sủng hầu của hoàng đế, thuế mười phần thì thu tượng trưng một phần rồi cho qua cửa. Cứ như vậy, cái xấu át cái tốt, các thương hiệu lâu đời đuối dần, không đạt được thành tựu nào nữa. Chuyện Ngụy Lương nói quả thật có nguy cơ xảy ra, Sở Cẩm Dao hơi hơi tin. Sở Cẩm Dao hỏi thử “Vậy bây giờ Vân Chức…?” “Haiz, phụ thân ta có vài mối quan hệ giữ được từ thời trẻ, nay có cố nhân chiếu cố mới khiến cửa hàng có đồng ra đồng vào. Chỉ là giờ cống bạc lên trên, còn tính cả phí hàng, lợi nhuận dư ra chẳng nhiều nhặn gì. Hiện giờ chúng ta chỉ có thể ăn được năm phần vốn ban đầu, e là không mấy năm nữa cửa hàng nhà ta sẽ bị ép sập mất. Phụ thân thấy vậy âu sầu nhưng lại nghe được chuyện của Thang công công, nên người thương lượng với người làm trong cửa hàng, đồng ý cho tiểu thư thêm vào. Nếu nhà ta đi cầu cạnh công công nào đó trong cung thì đúng là rơi vào động không đáy, chẳng biết phải tốn bao nhiêu tiền, không biết có hiệu quả hay không, thà bắt tay với tiểu thư còn hơn. Thái Nguyên là địa bàn của Trường Hưng Hầu phủ, có danh nghĩa của tiểu thư, chúng ta ra ngoài còn có chút tự tin.” Nghe có vẻ rất có đạo lý. Sở Cẩm Dao ngừng một chút mới hỏi “Nói cách khác, khế ước này là các người tự nguyện?” “Vâng.” “Nếu muốn tìm người bảo vệ, tại sao các ngươi không theo cha ta? Ghi tên cửa hàng dưới trướng của người, không phải lợi hơn khuê tú nhỏ nhoi gấp mấy lần sao?” “Ai da… tiểu thư, vậy là người không biết rồi.” Ngụy Lương nói, “Kể từ khi khai triều đã có lệnh nghiêm cấm quan thương cấu kết, cho dù là hiện giờ cũng không có quan nào dám công khai trắng trợn buôn bán đâu. Mấy cửa hàng như này, toàn là phải ghi dưới danh thê tử hoặc mẫu thân. Chúng ta dám rầm rộ viết tên Trường Hưng Hầu, kia không phải là trợ giúp, là liên lụy đó!” Sở Cẩm Dao dần bị thuyết phục, “Thật thế sao?” Ngụy Lương thầm nghĩ, vị tiểu thư lòng cảnh giác cao thật đấy. Đổi lại là một tiểu cô nương khác, hẳn sẽ vui vẻ nhận tiền, nào có ai đi tìm hiểu sâu xa như nàng. Ngụy Lương thấy Sở Cẩm Dao buông lỏng cảnh giác, đáp nhanh“Thật đến không thể thật hơn!” Thật ra, lời Ngụy Lương nói cũng không phải nói dối. Bây giờ buôn bán phải cẩn thận, nhiều nhãn hiệu lâu đời bị quan phủ hoạn quan đè ép không thở nổi. Ngụy Ngũ buôn bán lớn như vậy, đáng lí sẽ bị hoạn quan theo dõi, rồi xẻo mất một miếng thịt. Nhưng Ngụy Ngũ đã có sự chuẩn bị, không hề bị ai moi móc tiền của. Dù sao đấy cũng là sản nghiệp Ngụy Ngũ chuẩn bị cho thái tử. Nhưng những chuyện đó, tiểu thư trẻ này không nên biết. Ngụy Lương nửa thật nửa giả, mãi mới lừa được Sở Cẩm Dao, chủ động dâng sổ sách lên, “Ngũ tiểu thư, đây là sổ sách tháng này, người xem qua đi.” Hai tháng trước Ngụy Ngũ cũng cho người mang sổ sách đến, nhưng lúc đấy cả nhà bận rộn hôn sự của Sở Cẩm Nhàn, Sở Cẩm Dao không có thời gian xem. Nàng lúc ấy chưa muốn dính dáng nhiều chuyện trong cung, nên cửa hàng phức tạp như vậy tốt nhất là ít qua lại. Nhưng bây giờ, Vân Chức và nàng đã trở thành quan hệ lợi dụng lẫn nhau, Sở Cẩm Dao khá yên tâm. Đối phương có việc cầu thì tốt, nếu đối phương không có chuyện cầu mà cứ đưa tiền thì… Sở Cẩm Dao thật không dám nhận. Sau khi hỏi đối phương cặn kẽ, Sở Cẩm Dao mới có tâm trạng đọc sổ sách. Tuy rằng không hiểu gì, nhưng giờ mình cũng có một phần trách nhiệm nên nàng xem rất chăm chú. Ngụy Lương đứng gian ngoài, nhìn xuyên qua bình phong mờ mờ ảo ảo, đợi Sở Cẩm Dao lật xem hết mới nói “Sở tiểu thư, mỗi tháng tú trang sẽ đưa sổ sách và bạc đến một lần. Hai tháng trước, không gặp tiểu thư nên không dám đưa bạc. Hôm nay ta gộp lại đưa luôn một lần. Tí tiểu thư về phủ mà mang theo bạc trông có vẻ qua rêu rao, phụ thân ta nói vậy không an toàn nên tự động đổi thành ngân phiếu, tiểu thư xem…” “Ngụy chưởng quầy suy nghĩ thật chu toàn.” Sở Cẩm Dao là tiểu thư chưa xuất giá, cho dù Triều Vân viện đã thay máu, nhưng trong mắt nhiều người, nàng vẫn không nên ra cửa quá nhiều. Đưa bạc vào, làm sao che giấu được? Nếu đưa ngân phiếu thì bí mật hơn nhiều, chỉ cần nàng không nói, Ngụy Lương không nói, ai biết chuyện thật ra sao? Sở Cẩm Dao trả lời “Vậy làm phiền Ngụy tiểu chưởng quầy về sau đổi bạc thành ngân phiếu giúp ta.” Ngụy Lương vâng dạ, cung kính dâng một cái hộp cho nàng bằng hai tay. Nha hoàn rời bình phong, kiểm tra qua rồi mới đưa cho Sở Cẩm Dao. Nàng mở ra nhìn thoáng, nhướng mày, “Nhiều vậy sao?” “Đúng vậy, đây là tổng tiền hoa hồng bốn tháng. Cha ta bảo ta gộp hết vào rồi đưa cho tiểu thư.” Sở Cẩm Dao day mi tâm, khó khăn lắm mới bình tĩnh được. Nàng lướt nhìn thôi đã thấy có mấy tờ ngân phiếu ngàn lượng, phía dưới còn rất nhiều tờ trăm lượng, năm mươi lượng. Mười lượng bạc là số tiền đủ cho một gia đình bình thường chi tiêu nửa năm. Mà đây là ở trong thành, nông hộ rất ít. Sở Cẩm Dao vốn cảm thấy hai lượng bạc hàng tháng đã là nhiều, bây giờ không làm gì cả, người của Ngụy gia lại tặng không cho nàng hơn sáu ngàn ngân phiếu. Dù có là của hồi môn của Sở Cẩm Nhàn cũng chỉ áng chừng bằng này tiền. Mà trong đó đã bao gồm cả giường, bàn trang điểm các loại linh tinh, còn Sở Cẩm Dao cầm là bạc thật. Sau những bất ngờ liên tiếp ập tới, Sở Cẩm Dao chậm rãi lấy lại bình tĩnh. Nàng nhớ lúc trước, khi mình cầm ba mươi lượng bạc ròng về, Tần Nghi khinh thường nói “Ta cảm thấy ba mươi lượng bạc này chẳng phải tiền.” Bên ngoài đẹp trai bên trong tiền nhiều = gả!!! Sở Cẩm Dao đóng hộp, nói “Ngụy tiểu chưởng quầy, các ngươi thật sự muốn đề tên cửa hàng dưới trướng ta?” Ngụy Lương đáp không chút do dự “Vâng!” Sở Cẩm Dao nhìn hộp gỗ trong tay, bỗng chốc tay nóng ran. Nàng thở dài, đáp “Được rồi, ta nhận vậy.” Ngụy Lương thấy Sở Cẩm Dao đồng ý nhận đồ, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, có thể về báo cáo kết quả công tác được rồi. Ngụy Lương đứng trong góc khuất không ai thấy, lặng lẽ lau mồ hôi. Nhưng mà Ngụy Lương vừa hạ tay, đã nghe Sở Cẩm Dao gọi “Ngụy tiểu chưởng quầy?” Ngụy Lương đáp nhanh “Tiểu nhân đây.” Ngụy Lương cho là bà cố nội tiểu thư hầu môn này lại có nghi vấn gì, nhưng kỳ quái là nàng chỉ hỏi hoạt động thường ngày của tiệm. Ngụy Lương trả lời xong, Sở Cẩm Dao ngẫm nghĩ gật đầu, “Ta hiểu rồi. Ngụy tiểu chưởng quầy, nếu tú trang có nơi dệt vải và nguồn vải, sao không thuận đường làm trang phục luôn? Dùng vải dệt làm thành trang phục, không phải sẽ lợi hơn buôn vải sao?” Thì ra là chuyện này à? Ngụy Lương thở phào, “Chuyện này chúng ta cũng nghĩ đến rồi. Cơ mà tú trang lấy mặt hàng là vải vóc để lập nghiệp, trong tiệm không ai tinh thông việc bán buôn trang phục. Huống hồ nếu làm trang phục, không chỉ so vải tốt, còn phải đa dạng nữa. Trong tiệm thật sự không có người, nên chúng ta đành thôi.” “Không có ai…” Sở Cẩm Dao suy nghĩ rất nhanh, vội nói. “Ta biết một người, nàng làm việc nhanh nhẹn, tay nghề tốt. Tài thêu thùa của ta đều do nàng dạy cả. Ngụy tiểu chưởng quầy có thể mời nàng đến, để nàng làm một thời gian được không?” Ngụy Lương đồng ý luôn, “Có gì khó đâu, nếu tiểu thư muốn sắp xếp cho người vào làm cứ nói thẳng là được.” Đây thật sự chẳng phải chuyện lớn gì, huống hồ bên trên đã phân phó rồi, cho dù tiểu thư muốn gì cũng đáp ứng hết, chứ đừng nói tới việc chỉ thêm một người làm. Tú trang lớn như vậy, nuôi thêm một người có khó gì? Sở Cẩm Dao mỉm cười, “Vậy thì tốt! Đa tạ Ngụy tiểu chưởng quầy.” Dứt lời, Sở Cẩm Dao đứng dậy làm lễ vạn phúc với Ngụy Lương. Y suýt thì bị dọa chết khiếp, nhanh chóng tránh đi. “Tiểu thư, không được!” “Làm sao không được, lần này Ngụy chưởng quầy giúp ta việc lớn rồi.” “Không dám không dám.” Ngụy Lương cười cứng đơ, thỉnh Sở Cẩm Dao làm ơn ngồi xuống. “Tiểu thư mau ngồi đi, tiểu nhân không nhận nổi lễ của người.” Sở Cẩm Dao ngồi xuống, thấy Ngụy Lương còn hoảng, bật cười “Ngụy tiểu chưởng quầy hà tất phải thế? Chúng ta sau này là quan hệ hợp tác, sao có thể luôn giữ lễ tiết như vậy? Ngụy tiểu chưởng quầy, thật không dám giấu diếm, người ta giới thiệu cho ngươi là tỷ tỷ của ta. Trước đây ta lớn lên ở nông hộ, đầu năm nay mới được phụ thân nhận về. Ta không cách nào ra cửa, không dám tùy tiện tìm tỷ tỷ, không bằng ta viết một phong thư, ngươi đưa đến cho tỷ tỷ đi, nàng thấy sẽ hiểu. Nàng tử nhỏ đã làm việc, tay nghề rất tốt, nếu nàng được đến tiệm làm sẽ không mắc sai đâu.” Ngụy Lương đồng ý. Sở Cẩm Dao mong mỏi nhiều ngày, cuối cùng cũng có thể giải quyết chuyện của Tô Tuệ. Nàng nhanh chóng vào thư phòng viết một phong thư, song nghĩ Tô Tuệ không biết nhiều chữ, nên chỉ viết đơn giản nói rõ lí do, rồi đặt nó trong cái ống tre nhỏ, đưa cho Ngụy Lương “Ngụy tiểu chưởng quầy, làm phiền ngươi.” Ngụy Lương vội vàng nói không dám. Tô Tuệ đã lấy chồng, người đó là một tay đồ tể4 rất đô con. Sở Cẩm Dao không sợ người khác khinh thường tỷ tỷ. Bởi, cho dù tỷ tỷ không chịu, tỷ phu cũng nhất quyết đến xem. Sở Cẩm Dao không có người dưới để làm thay, không thể ra ngoài làm việc, bây giờ đành gửi gắm hy vọng vào Ngụy tiểu chưởng quầy. 4Đồ tể Cách gọi người chuyên giết mổ súc vật. Sở Cẩm Dao tiễn Ngụy Lương đi, sau đó đến gian phòng phía Tây, cất hộp ngân phiếu vào rương và khóa lại. Nàng thuận tay lấy ra vài cây vải, định đưa cho tỷ tỷ làm lễ gặp mặt. Chỉ là khi nàng ôm đồ ra ngoài, đột nhiên cảm thấy kì lạ. Sở Cẩm Dao phát hiện, gần đây nàng làm chuyện gì cũng thuận buồm xuôi gió, giống như chỉ cần nghĩ là có thể thực hiện. Đây là sao nhỉ? Không lẽ trên đời có nhiều sự trùng hợp như vậy? *** Trời dần vào thu, dư âm huyên náo từ việc Sở Cẩm Nhàn xuất giá dần phai mờ. Trường Hưng Hầu phủ trở lại nhịp sống thường ngày, sốc lại tinh thần lo toan việc khác. Sở Châu về nhà mẹ đẻ vào tháng Hai năm nay, nói muốn mời chất nữ*cháu gái đến vương phủ, kết quả sau đó vấp phải chuyện Thang công công, rồi đến lễ thành hôn của Sở Cẩm Nhàn. Giải quyết xong hết, đã sang tháng Chín. Hoài Lăng vương phi chính thức gửi thiếp mời đến Trường Hưng Hầu phủ, mời ba vị phu nhân và các tiểu thư đến vương phủ thưởng cúc. ← Chương trước Chương sau →

ngọc bội thái tử gia